3 tháng 6, 2015

Lý Đoàn Tín - Tôi ngồi rất vắng bóng tôi. Và tôi trầm tụng kinh chiều khóc tôi...



Lý Đoàn Tín...

TRẦM TỤNG
Lý Đoàn Tín

Tôi ngồi xế bóng thu xưa
Vì em liều với nắng mưa theo người
Tôi ngồi, đợi tóc xanh tươi
Sáng lên hiu hắt, ai cười hắt hiu...
Tôi ngồi rất vắng bóng tôi
Và tôi trầm tụng kinh chiều khóc tôi...
(03/06/2015)





10 tháng 10, 2012

Lý Đoàn Tín - Cảm nhận về Ơi, Ba-ri-a




Cảm nhận về ƠI, BA-RI-A
Lý Đoàn Tín

Chiều gần cuối tuần, í ới gọi nhau về Bà Rịa, viếng tang bố của người bạn chung lớp, nhân tiện thăm lại chốn cũ. Từng góc phố, con đường tráng lệ mang dáng dấp đô thị, khẳng định sự phát triển hạ tầng, phát triển xã hội. Mừng cho đất nước ngẩng đầu sánh vai với các anh em trong khu vực Đông Nam Á, nhưng cũng ngậm ngùi khi không gian xưa nay còn đâu nữa…

Đâu rồi hàng cau ngã tư Xóm Cát, lấy chỗ nào cho trăng về đậu? Đâu rồi dáng xưa – một thuở mềm lòng.

Quây quần cùng bạn hữu rồi tìm một không gian riêng cô đọng hơn, chắt lọc hơn. Đó là Logia của nhà bố Đốc tờ Quỳnh, đàn ca dìu dặt, đêm mờ sương.

Góc nhìn từ nhà bố Đốc tờ Quỳnh ra Quốc lộ có hàng cây thấm đẫm sương đêm, xỏa tóc đón ánh đèn vàng đẹp sững sờ, hòa sắc lung linh, trang nghiêm đứng canh đường với một chút lả lơi đùa cơn gió vội. Bây giờ rất khuya, thỉnh thoảng có một chuyến xe thảng thốt lại qua nên tôi biết mình đang nhìn một không gian đang chạy qua thời gian chứ không phải chiêm nghiệm một bức tranh phong cảnh mang màu sắc về Levistan.

Đèn vàng khuya u linh soi ngàn sương
Hàng cây si bạc tóc đứng canh đường
Vuông cửa sổ phiêu diêu màu phúng dụ
Khúc nhạc buồn ai gọi nhớ gởi thương

Đêm đó, tôi biết có một người không ngủ. Đêm đó, tôi biết có một tâm hồn nhạy cảm ru mình vào ký ức, ký ức dẫn dụ người nghệ sỹ từ Bà Rịa đến giảng đường kinh tế.

Thương chi mà cuộc gọi 03h00 đêm tóc rối mù mù. Xin gởi các bạn lời thơ tôi nhớ được:

“Giá nói yêu em từ dạo đó,
Giờ chẳng lang thang nhặt tiếng đàn”
(Bình Chánh, 20/10/2012)





27 tháng 9, 2012

Lý Đoàn Tín - Mây cuối trời hấp hối. Gió qua đời thương lá trút chia phôi...




UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH 
Lý Đoàn Tín 

Sá gì phải tụ ba tụ bảy 
Một mình thôi, rót rượu một mình 
Sá gì phải đàn sáo véo von 
Tay châm rượu, tay phơi bày ngọc thể 

Độc ẩm buồn, tiếng đàn rơi tiễn biệt 
Rượu dần vơi, chiếu lạnh tay ngà 
Chùng xuống dây tơ, chìm vào tĩnh mịch 
Lời thề xưa theo gió bay về 

Đêm sâu, đêm trũng sâu 
Nghiêng bầu dốc rượu 
Một mình say sương lạnh 
Thương người sang ngang 

Gót hài đa đoan 
Dặm trường mang mang 
Mây cuối trời hấp hối 
Gió qua đời thương lá trút chia phôi 
(Bình Chánh, 27/09/2012) 





6 tháng 7, 2012

Lý Đoàn Tín - Em, ngày xưa tóc rối bời trong gió, trong trăng trời cao nguyên lồng lộng, giờ ở nơi nào, còn nhớ gió trăng đêm…





TRĂNG GIÓ ĐẠI NGÀN
Lý Đoàn Tín
(tặng bạn bè với thị xã Gia Nghĩa của tôi)



Thị xã nhỏ nép mình bên núi, chung quanh là rừng, rừng xanh ngút mắt.

Trăng.
Trăng rụt rè nấp sau màn sương bềnh bồng như hư như thực. Trăng trải xuống vạt rừng hiu hắt, trăng thập thò đến cửa nhà tập thể mời gọi bước chân lãng tử phiêu du. Trăng xanh và mỏng, trăng tắm gội cho cả cánh rừng muộn phiền ủ rủ sương giăng. Trăng trang nghiêm và hôn phối.

Gió.
Gió đại ngàn thổi buốt từng cơn, gió chạy dài trên sườn đồi, gió thốc vào vách ván, gió ríu vào thinh không để buồn cho cánh vạc chập choạng kêu sương, gió xua tiếng con hoẵng con lạc mẹ bay đến bên trời, gió có lúc thì thầm mơn man lá cỏ, gió có lúc hú lên cuồng nhiệt làm cả cánh rừng ngả nghiêng nhảy múa, gió như muốn gửi tiếng lá rừng xào xạc vào đêm thâu, gió như muốn phơi cả lòng mình với trăng với núi, gió đi lang thang vào hun hút…

Đêm lạnh cuối năm.
Hồi đó tôi còn trẻ, còn đi tìm một nửa của đời mình, có nhiều đêm thức cùng phố núi để nghe tiếng gió đại ngàn dưới trăng khuya. Em, ngày xưa tóc rối bời trong gió, trong trăng trời cao nguyên lồng lộng, giờ ở nơi nào, còn nhớ gió trăng đêm…
Tp.Hồ Chí Minh, 06.07.2012





21 tháng 6, 2012

Lý Đoàn Tín - Chiều nay, trên đường luân lạc, thấy thương thương một loài hoa lặng lẽ khiêm cung, khoe sắc bên đường...









HOA DÃ QUỲ
Lý Đoàn Tín


Cuối thu, dọc quốc lộ 14 đi Cao nguyên, qua những khúc cua bất ngờ, bạn sẽ gặp một loại hoa vàng rực, có khi là một khóm nấp dưới ngàn lau, hoặc có khi là một mảng dài bên tán rừng thưa: Hoa Dã quỳ.

Hoa dã quỳ có màu vàng sậm, tưởng chừng như gom hết nắng thu để chín trong một chiều se lạnh của cao nguyên.

Nắng vàng cao nguyên trong như mật, trải lên khóm Dã quỳ tạo nên một hoà sắc huy hoàng, một cơn gió nhẹ, khóm Dã quỳ xao động như đàn bướm từ xuân vừa đậu xuống thảm xanh, lay động ánh vàng.

Hoa Dã quỳ chưa bao giờ xuất hiện trong các nghi lễ của tiệc tùng, chưa bao giờ được đón Xuân với các gia đình Việt nam cùng người anh em: Hoa cúc.

Bỗng nhiên tôi nhớ đến một câu thơ không rõ tác giả mà một người bạn đã đọc cho nghe: “Hoa vàng quá, bướm vàng không nỡ đậu…”

Chiều nay, trên đường luân lạc, thấy thương thương một loài hoa lặng lẽ khiêm cung, khoe sắc bên đường.
(Dăklăk - Tp.HCM, 31.10.2003)





1 tháng 6, 2012

Lý Đoàn Tín - Chút nhỏ nhen của Phương Tần đủ đưa tôi về quá khứ vàng phai...







Chớm ghen cùng ƯỚC GHEN
Lý Đoàn Tín



Từ thị trấn Chơn Thành về Sài Gòn, có một đoạn đường chạy qua rừng cao su gần giáp Bến Cát, Bình Dương theo quốc lộ 13.

Rừng cao su mùa cuối đông là mùa đẹp nhất, mùa thay lá não nùng. Thật lạ, cây cao su không thay lá vào mùa thu nên các thi sĩ ít ai nói đến nó. Tôi là bạn của các “thi lẻ” nên hôm nay mạo muội nói lên tiếng lòng khi đọc ƯỚC GHEN của Phương Tần.

Mùa thay lá cho thân cành xương xẩu, nâu đen trên nền trời xanh, công bố sự hy sinh cho chồi non mùa tới. Lá vàng rụng xuống, vàng thật lòng, rụng xuống gốc xanh, rụng tràn ra đường, cứ mỗi chuyến xe qua lại theo gió lên trời, rồi la đà buông xuống, rồi lạc lõng khoe sắc vàng buồn rười rượi, rồi âm thầm lặng lẽ đếm bước chân ai bằng thân phận của loài lá mục cam chịu đất mùn…

Mùa này rừng cao su chưa có lá vàng nhưng sao tôi cũng cứ hình dung một ngày nào đó lá ngậm ngùi theo gió lìa cành. Rồi tôi chớm ghen. Rồi tôi chớm hèn. Rồi lòng tôi bỏ ngõ để tràn về lá vàng mùa cao su 25 năm trước. Khi đó, nàng e ấp cùng tôi đi trong sắc vàng mùa cao su thay lá. Khi đó, lòng còn hồi hộp chuẩn bị đón mùa Xuân mới và mùa yêu hàm tiếu mơ hồ.

Chút nhỏ nhen của Phương Tần đủ đưa tôi về quá khứ vàng phai. Soi gương thì lâu nay không dám vì đọc Đoang Hồ nên mới biết mình già quá đi mất nhưng một bóng hình để ghen thì cũng bắt đầu gây thương gây nhớ…
(20/09/2012)





16 tháng 5, 2012

Lý Đoàn Tín – Có những mùa Hạ cho một người đi về nơi xa lắc...




Hồi tưởng cùng
Lý Đoàn Tín




Đọc Hạ Nhớ của Đoang Hồ và thi hữu, tôi thấy mọi người đang phủi lớp bụi thời gian trên tàng cây ký ức.

Trong chúng ta, đa phần đều có những mùa Hạ để thương để nhớ. Có những mùa Hạ để phân ly. Có những mùa Hạ cho một người đi về nơi xa lắc rồi chạnh lòng nhớ cố nhân mỗi lần chợt nhìn thấy sắc hoa rực rỡ của Phượng đầu hè nấp trong tiếng ve, nấp màu mực tím (Đỗ Quới).

Mùa Hạ ở phương Nam đến cùng với những cơn mưa đầu mùa. Ở đó có đôi lần đi học về, phải nép mình dưới một hàng hiên, nép mình cảm thương mùa Hạ đỏ cháy hết mình rực rỡ khoảng trời niên thiếu. Ở đó có dáng nhỏ đi về biết có cùng đường rồi mong rồi đợi, rồi những trang lưu bút viết vội vàng chưa kịp ngõ lời chìm vào cơn lốc thời gian. 

Và để chiều nay khi đọc Hạ Nhớ, nghe lòng nhói lên liên tưởng "Bâng khuâng thầm mộng bóng ai về" (Trương Nữ Hương Thủy).
(16/05/2012)





9 tháng 5, 2012

Lý Đoàn Tín – Biết bao nhiêu lời bài ca khi nghe rồi thương rồi nhớ...





Thẩm thấu cùng
Lý Đoàn Tín



Trên diễn đàn của Cung chủ Đoang Hồ, có bài làm xôn xao blog, đó là Tiếng Đàn Đêm. Từ Kiều Thành, Hàn Mặc Kệ, Dung N, Rồng Xanh, Trương Nữ Hương Thủy, Thạch Thảo, Ph. Thanh Thủy, Minh Nguyệt,… đều rung cảm biến tấu thành Tiếng Sáo Đêm, Bến Sông Trăng, Nhớ Sông Trăng,… Có người nghe tiếng đàn đêm lại nghe thấy Tiếng Lòng (Thạch Thảo), có người lại thấy Lòng Dậy Sóng (Phạm Thanh Thủy),…

Đoang Hồ ơi, chỉ có Tiếng Đàn Đêm mà sao mọi người nghe và cảm nhận được nhiều loại nhạc khí đến vậy?

Lâu nay có rất nhiều người viết về đàn để giới thiệu một Guitarist, Pianist…, về một dòng nhạc độc quyền (Aria), về một loại nhạc cụ, người huênh hoang viết Tiếng đàn tôi, nhưng không có ai viết Tiếng đàn ngày cả, Tiếng đàn ngày xướng âm lên nghe khập khễnh và hơi phàm tục. Âm nhạc bất khả dung tục.

Thật ra với các thính phòng hiện nay, người ta bố trí ánh sáng và cách âm khá tốt, các KTS lại rành về sóng âm và vật liệu nên việc thiết kế thính âm thì không thể phân biệt ngày đêm.

Âm nhạc là thú chơi tao nhã. Có người kiêu hùng lấy âm nhạc bày tỏ lòng mình với Tổ Quốc. Có người gửi gắm cho bạn bè. Kẻ tình cảm nhút nhát mượn vài ca từ nào đó gửi đến Giai nhân, gặp giai nhân Tai trâu (xin lỗi) hoặc lạnh lùng thì vài chục năm sau thảng thốt la lên: (Kiều Thành)

Cơn ác mộng bóng xưa về trêu ghẹo

Hoặc khinh bạc như Hàn Mặc Kệ cũng phải cảm thán:

Vọc nỗi đau cũng bằng thừa
Thôi thì đắp chiếu thoát thai cuộc tình

Tiếng Đàn Đêm của Đoang Hồ tồn tại khoảng không gian bàng bạc của một thời xa lơ xa lắc. Nơi mà ánh sáng thị thành chưa hắt bóng (Không phải Đèn không hắt bóng của Đốc tờ Sự và Đốc tờ Quỳnh), nơi mà người ta có thể nghe tiếng thổn thức của con tim dưới ánh trăng mờ tỏ hoặc sâu vào hun hút đêm đen. Vì thế, Tiếng Đàn và Đêm của Đoang Hồ hòa làm một thực thể, không thể tách rời.

Hoài cổ là vậy, cảm xúc là vậy, biết bao nhiêu lời bài ca khi nghe rồi thương rồi nhớ, biết bao nhiêu âm giai làm chùng xuống một khoảng trời.
(09/05/2012)





8 tháng 5, 2012

Lý Đoàn Tín – Tôi gọi Đoang Hồ là người viết cho hoài niệm...




Tâm tình với
Lý Đoàn Tín



Đoang Hồ viết bằng châu báu kỷ niệm, tiếng thở dài của kẻ sĩ tự nhận mình già nua trong tâm hồn tưởng như hiền hòa nhưng rực lửa của chàng trai uống men tình ái. Những câu thơ mềm mại che giấu một tiếng thét xé lòng lúc về ngang khung trời cũ:

Tình trong màu vắng
Vọng tiếng kêu thầm...

Các cuộc tình qua đi, vết thương thì thành sẹo và còn lại. Thi nhân thì sẹo chi chít vì tâm hồn nhạy cảm của mình, có vết cạn vết sâu, đọc Đoang Hồ thấy toàn vết sâu của "dao cắt ngọn đâm". Trong một tiệc rượu, tôi gọi Đoang Hồ là người viết cho hoài niệm. Hoài niệm Đoang Hồ: 

Ai phơi màu nhớ
Mấy hàng lưa thưa...

Hóa ra không phải là mấy hàng mà là hàng hàng lớp lớp, định tính mà không định lượng, cố tình làm nhạt nhòa bức tranh sau màn mưa nhung nhớ.
(08/05/2012)





Lý Đoàn Tín – Tôi thích chiếc lá bay nhuộm sắc tím buồn...




Cảm xúc với
Lý Đoàn Tín



Kiều Thành biến nỗi buồn thành cung bậc, nhịp điệu: 

Từng bước em đi
Xa dần lối cũ... 

Nhịp điệu của kẻ mới vừa từ chốn hành hương trở về, tâm trạng hoang mang giữa nỗi mệt thể xác và sức mạnh tinh thần, đủ để: 

Một người lơ ngơ

Nhưng cũng tỉnh táo để biết: 

Bóng cũ biệt tăm
Tình KHÔNG mong đợi

(Xin lỗi tác giả vì tôi cố tình dùng chữ KHÔNG thay cho chữ XƯA).

Đọc Kiều Thành ở bài này tôi thích cái tiết tấu của nhịp chân đi tìm trái tim đánh mất, tôi thích chiếc lá bay nhuộm sắc tím buồn...

Nhịp điệu của mùa Thu.
(08/05/2012)





Lý Đoàn Tín – Tôi ít nhiều ngồi chung chiếu rượu hư vô với Sự Thành...




Cùng say với
Lý Đoàn Tín



Sự Thành, chàng lãng tử mang dấu ấn tội đồ tình yêu nên trằn trọc, suy tư điểm danh từng con chữ. Tưởng chừng như Sự Thành viết dễ dàng, sao tôi nghe như đó là tiếng kêu uất nghẹn của linh vật bị giam cầm trong chiếc lồng tư tưởng và ý thức.

Sự Thành trần tục khi ngắm:
Tay trần em châm rượu

Nhưng thanh thoát phiêu bồng đếm tiếng thời gian cho:

Mùa xuân sang âm thầm

Chiếu đời của Sự Thành nhỏ quá, chỉ đủ độ mươi người ngồi (hay đứng thì càng nhỏ hơn nữa) nhưng không thấy giới hạn vì chàng trải mời cuộc rong chơi. Tôi ít nhiều ngồi chung chiếu rượu hư vô với Sự Thành mấy lần, tham gia cuộc rong chơi để soi ngày đầu bạc...
(08/05/2012)





31 tháng 12, 2011

Lý Đoàn Tín - Kiều nữ ơi! Ai mang vết thương muối xát quặn lòng...





THƯ VIẾT CẢI LƯƠNG
CHO NGƯỜI 
Lý Đoàn Tín
(tặng “báu vật” của tôi)



Đã lâu rồi, lòng ta tĩnh mịch như mặt hồ không gợn sóng. Bỗng nhiên, người xuất hiện để những chiều dài ra trong niềm thương nhớ, để định mệnh lại chọc ghẹo trái tim dễ tổn thương lỗi nhịp loạn cuồng.

Ánh mắt nào ngây dại buổi hoàng hôn. Vai thiếu nữ buông chùng, tóc mây xanh hờ hững, bờ môi mềm cuốn ta vào nỗi đau dịu ngọt... Vệ nữ nào về trong đêm nay…

Phía sau vầng hào quang của vinh quang là cay đắng, “giọt nước mắt rơi về phía nụ cười”, em hồn nhiên dạo quanh đời, hát ca lòng họa mi buổi sáng, ta chiều rồi, đếm lá vàng khô. Ta dối lòng ta cảm giác mơ hồ, thương cho lắm để rồi đau cho lắm.

Thương giấc ngủ âm thầm vò võ, đau con đường căn gác nhỏ xiêu xiêu, định mệnh không trớ trêu nên ta phải gặp người, đa đoan quá hàng cây buồn để rồi xơ xác lá.

Con đường nào em thường đi qua, cho ta gửi tình ta trong từng viên đá, run lòng hoa, bờ cỏ đếm chân hồng.

Gọi tên người từ trời đêm thăm thẳm, từ ban mai đợi nắng, giọt sương tan tiếc nuối phút trăng tàn. Gọi tên người tim ta chùng xuống, Kiều nữ ơi! Ai mang vết thương muối xát quặn lòng.
(Tp. Hồ Chí Minh, 11.2011)