Thương chồng
VÕ THỊ TÂN PHƯƠNG
Có ai như em không?
Hai mươi năm mới nói tiếng thương chồng!
Có phải vì đường về chiều nay lạc lõng?
Bữa cơm chiều biết chắc chẳng ai mong
Vùng biển nghèo sao cũng lắm bão dông
Phức tạp, rối ren ngập tràn cuộc sống
Anh mang sứ mệnh bình yên
Và cứ thế triền miên những đêm thức trắng
Anh dành cho em phần đời phẳng lặng
Sóng gió dập vùi thầm lặng để sau lưng
Giật mình, tóc đã điểm sương
Sắp xong nhiệm vụ, biết buồn hay vui?
Cảm ơn đất trời mang anh đến cho em
Bù tất cả những gì đời không thể
Thơ viết về chồng cứ khô khan là thế
Để lại chút gì trước khi
Bóng xế, chiều buông…
(10/08/2011)