31 tháng 7, 2015

Nguyễn Thị Thanh Nguyệt - Con đi mấy chặng đường. Chưa khỏi vòng tay mẹ. Con có vạn tình thương. Vẫn muôn đời tình mẹ…




MẸ…
Nguyễn Thị Thanh Nguyệt

Ngày mẹ chưa lấy chồng
Lưng trâu, mềm lối cỏ
Chiều vàng một khúc sông
Sáo diều đưa nhẹ gió…

Ngày mẹ đi lấy chồng
Xôn xao bờ tre nhỏ
Áo gấm hoa màu hồng
Guốc xinh xinh màu đỏ…

Chân mẹ bước ra đồng
Lúa cười nghiêng mặt ruộng
Tay mẹ khơi lửa hồng
Thơm nồng mùa khoai muộn…

Ngày nhà nội tản cư
Trong bom gầm pháo lạc
Mẹ nhặt chút tàn tro
Oằn lưng cơn đổ nát…

29 tháng 7, 2015

Nguyễn Thị Thanh Nguyệt - “Chia tay con nước lại ròng”, ô hay, không ròng mới lạ! Một chút tình lưu luyến, trút cạn lòng...




Cảm xúc cùng bài thơ
BÊN DÒNG CỔ CHIÊN
Nguyễn Thị Thanh Nguyệt

BÊN DÒNG CỔ CHIÊN
Đoang Hồ

1. 
Đứng trước sông
Mới thấy sông bao dung như mẹ
Con tháng năm xuôi nguồn ngược bể
Có bao giờ cảm thấu hết cù lao?
Chảy mãi một đời lầm lũi khổ đau
Gạn nước mắt chia hai mùa ngọt mặn
Mẹ cứ sợ một ngày kia lạch cạn
Thuyền con sa bước lạc dòng…

2.
Đứng trước sông
Mới thấy sông dịu dàng như người con gái
Từng hạt yêu thương lắng bồi xanh cồn mượt bãi
Mơ làm cây đước cội bần ngày ngày cắm rễ tình em
Mà đợi phù sa trở giấc đêm đêm
Thương con cá leo cây ăn bờ ngủ bụi
Ai khua mái cho tiếng lòng chìm nổi
Chia tay con nước lại ròng…
Đ.H.

... Chưa bao giờ tôi đọc một bài thơ chậm như vậy, đọc mới vài câu phải quay lại đọc từ đầu vì cứ sợ không cảm hết cái sâu lắng của câu từ, cái mênh mông của tình người trong đó...