31 tháng 12, 2011

Kiều Thành - Tóc ta dù có bạc dần. Tấm lòng trinh bạch trong ngần bạn ơi...


Cuộc rượu hôm đó rất vui với những người có thể chia sẻ hết nỗi lòng nhưng tôi chợt nghĩ rồi sẽ còn được bao nhiêu lần như thế này nữa. Cảm xúc đến, tôi viết nhanh bài thơ “Dốc bầu tâm sự” rồi đọc cho tất cả cùng nghe. Có người thích, có người không, bảo sao buồn thế, tác giả muốn chết à. Nhưng thật sự là vậy, có cái gì tồn tại mãi đâu, người đầu tiên phản đối bài thơ hôm nay không còn nữa. Để tưởng nhớ người bạn cũng là người anh, tôi đưa bài thơ này lên thay nén tâm nhang kỷ niệm 7 năm ngày mất của anh Vũ Quang Thịnh.

Dốc bầu tâm sự
KIỀU THÀNH

Hôm nay mình uống cho say
Sau này chưa chắc có ngày gặp nhau
Đời người là giấc chiêm bao
Thế gian là cuộc bể dâu khôn lường
Rồi đây xa cách ngàn phương
Có còn nhớ, có còn thương bạn bè?
Dốc bầu tâm sự nhau nghe
Rồi mai mốt có kẻ về trăm năm
Rót đầy ly rượu sủi tăm
Thuốc thơm một điếu gọi thầm cố nhân
Tóc ta dù có bạc dần
Tấm lòng trinh bạch trong ngần bạn ơi
Bạn say, mình cũng say rồi
Nâng thêm một chén ly bôi cuối cùng
(2001)





10 tháng 8, 2011

Kiều Thành – Vuốt mái tóc thưa. Thu vừa chạm tới. Hương nồng dịu vợi. Thoảng trong gió chiều...




THU BUỒN
Kiều Thành

Từng bước em đi
Xa dần lối cũ
Đường xưa bóng rũ
Một người lơ ngơ

Bóng mây bơ vơ
Bay qua miền nhớ
Vô tình thấy vỡ
Những lời ngày xưa

Vuốt mái tóc thưa
Thu vừa chạm tới
Mưa ngâu giăng lối
Mịt mờ xa xăm

Bóng cũ biệt tăm
Tình xưa mong đợi
Hương nồng dịu vợi
Thoảng trong gió chiều

Chiếc lá bay vèo
Mang theo hoài niệm
Ai pha sắc tím
Góc hồn lãng du…
(10/08/2011)





6 tháng 8, 2011

Kiều Thành – Phận làm con, chữ hiếu trả sao vừa. Ơn chín chữ cù lao ghi vào dạ!...




LÒNG MẸ
Kiều Thành

Như mạch nguồn lai láng chảy về xuôi
Mẹ thương con bạc đầu còn lo mãi
Nay con đã hơn nửa đời dầu dãi
Đêm đêm nằm, vọng lại tiếng ru xưa

Phận làm con chữ hiếu trả sao vừa
Ơn chín chữ cù lao ghi vào dạ!
Tấm lòng Mẹ bao la hơn biển cả
Nhưng bình yên không nổi sóng vô tình

Nụ hồng tươi đỏ thắm giắt áo xinh
Con hãnh diện có mẹ hiền bên cạnh
Nhìn thiên hạ, nỗi niềm riêng canh cánh
Mong mẹ hiền thấu hiểu rõ lòng con!
(06/08/2011)






Kiều Thành – Đêm tỉnh giấc nghe miệng môi đắng chát. Lời như dao cứa nát trái tim gầy...




NẮNG MƯA
Kiều Thành

Nắng một chút lại mưa rơi ngập lút
Úng hồn thơ úa rũ mất chồi yêu
Mây bao quanh xám xịt sắc trời chiều
Tình nhỏ giọt rơi vào dòng quên lãng

Thâu tóm lại bóng hồng thời quá vãng
Như kén tằm chưa chín vội xé ra
Vẫn hình xưa thấp thoáng mộng đêm qua
Vừa tỉnh giấc miệng môi mình đắng chát

Vẫn hương cũ đâu đây còn thơm ngát
Lời như dao cứa nát trái tim gầy
Kéo chăn lên, trùm kín ngủ cho say
Cơn ác mộng bóng xưa về trêu ghẹo!
(06/08/2011)





29 tháng 7, 2011

Kiều Thành – Hoa trắng như lòng anh trắng trong...




MÀU HOA CŨ
Kiều Thành

Anh biết rằng em thích trắng trong
Chẳng mong màu thắm của hoa hồng
Sương ngàn gió biển chung nhau lại
Nở giữa đất trời đóa thanh long

Sương đọng vào tim, nhỏ giọt tình
Dang tay đón đợi ánh bình minh
Chiều giăng hứt chút sương còn sót
Rơi rụng nơi đâu chẳng tới mình

Hoa trắng như lòng anh trắng trong
Bao năm ghi mãi ở trong lòng
Nắng hạ mưa đông không đổi sắc
Suốt đời giản dị chỉ thanh long
(29/07/2011)