TẢN MẠN
THƠ RƯỢU
THƠ RƯỢU
NHÓM BẠN CTG (2)
Đoang Hồ
Tôi nhớ như in ngôi trường cấp III ấy nằm trên một đồi dương. Con đường cát trắng hai bên dương xanh chạy dài đến cháng ba thì chia đôi, lối về PTCS lối lên PTTH. Tầm trưa trưa, sau khi tan học, lũ trẻ chúng tôi hay tụ tập tại cháng ba chơi đùa. Mặc dù vui đùa cùng chúng bạn nhưng lâu lâu tôi vẫn dán mắt trông lên đồi dương. Ngày ngày giờ này, các chị lớp trên chuẩn bị tan học xuôi về. Trời nam miền Trung giêng hai đẹp vô cùng, nắng buông nhẹ, gió biển lưa thưa. Lối từ đồi dương, các chị trong áo dài trắng, nón lá nghiêng vai, tay ôm cặp đen trước ngực là đà cánh bướm đổ về. Biết bao lần tôi – một chàng trai mới lớn, ngẩn ngơ xao xuyến, đứng lặng trông theo. Hình ảnh ấy luôn sống động trong tâm trí tôi đến giờ. Năm đó, tôi học lớp sáu…
Gần 40 năm sau, trong một cuộc rượu thơ, Lão Tứ khẽ ngâm bài thơ Đường Xưa với khổ đầu như sau:
Đường xưa một lối đi về
Ai rũ lời thề xóa dấu chân xưa
Tôi ngày hai buổi nắng mưa
Vừa gom nỗi nhớ vừa mua nỗi buồn...


