8 tháng 1, 2015

Đoang Hồ - Tản mạn thơ rượu Nhóm Bạn CTG (2)...





TẢN MẠN
 THƠ RƯỢU
NHÓM BẠN CTG (2)
Đoang Hồ

Tôi nhớ như in ngôi trường cấp III ấy nằm trên một đồi dương. Con đường cát trắng hai bên dương xanh chạy dài đến cháng ba thì chia đôi, lối về PTCS lối lên PTTH. Tầm trưa trưa, sau khi tan học, lũ trẻ chúng tôi hay tụ tập tại cháng ba chơi đùa. Mặc dù vui đùa cùng chúng bạn nhưng lâu lâu tôi vẫn dán mắt trông lên đồi dương. Ngày ngày giờ này, các chị lớp trên chuẩn bị tan học xuôi về. Trời nam miền Trung giêng hai đẹp vô cùng, nắng buông nhẹ, gió biển lưa thưa. Lối từ đồi dương, các chị trong áo dài trắng, nón lá nghiêng vai, tay ôm cặp đen trước ngực là đà cánh bướm đổ về. Biết bao lần tôi – một chàng trai mới lớn, ngẩn ngơ xao xuyến, đứng lặng trông theo. Hình ảnh ấy luôn sống động trong tâm trí tôi đến giờ. Năm đó, tôi học lớp sáu…

Gần 40 năm sau, trong một cuộc rượu thơ, Lão Tứ khẽ ngâm bài thơ Đường Xưa với khổ đầu như sau:

Đường xưa một lối đi về
Ai rũ lời thề xóa dấu chân xưa
Tôi ngày hai buổi nắng mưa
Vừa gom nỗi nhớ vừa mua nỗi buồn...

7 tháng 1, 2015

Đoang Hồ - Tản mạn thơ rượu Nhóm Bạn CTG (1)...




TẢN MẠN
 THƠ RƯỢU
NHÓM BẠN CTG (1)
Đoang Hồ

Đời người ai không muốn yêu và được yêu. Dù là đơn phương, dù là ngộ nhận, thực tế hay tưởng tượng, cũng cảm thấy hạnh phúc và đau khổ trong nỗi niềm hợp tan. Đời như thế mới thi vị, mới có cảm hứng cho những cuộc rượu thơ.

Cũng tầm mùa này 3 năm về trước, trong lúc rượu thơ cao hứng Lão Tứ đăng đàn bài thơ Khúc Ly Tan, bài dài nhưng nổi cộm bốn câu cuối như sau:

Trót trao nhau cả cuộc đời 
Chia tay ai dễ chia lời thề xưa?
Trời còn có nắng có mưa
Xa em anh có bốn mùa bão giông!

Cả phòng rượu trầm xuống, cứng đơ, thinh lặng, suy ngẫm như đang chực chờ cơn bão tình đổ tới.

Lão Ngũ nhấp chén rượu lấy hơi rồi khề khà phát pháo:
"Xa em anh có bốn mùa bão giông"
Lão Tứ viết hay quá, ngộ đọc mà nghe trong lòng dậy sóng, cơn sóng tình đến với mùa bão giông mang lời thề xưa theo "lá vàng chạm ngõ" của Lão Nhị. Có thương có nhớ thiệt tình mới có bốn mùa bão giông, mới có nội lực để viết lên câu thơ như vậy. Cái xót xa của Lão Tứ nghe rất thật thà, như nỗi đau của ngộ hồi nào Nàng lên xe hoa bỏ lại ngộ với khoảng trời đầy sân nắng cũ.
Nếu trời theo ý Lão Tứ, ngộ sẽ bỏ nghề để kinh doanh áo mưa…

6 tháng 1, 2015

Đoang Hồ - Hạnh phúc tôi là được bên em café cuối tuần. Tay âu yếm tay, mắt say đắm mắt. Lòng rưng lòng nhìn tóc nhau chớm bạc. Yêu…



Thủy Trần và Đoang Hồ tại Đồng Xanh Café...

HẠNH PHÚC TÔI
Đoang Hồ

Hạnh phúc tôi là được cạn nhau chén rượu cuối năm
Bạn lả lơi đàn, tôi man mác sáo
Tiếng hát lời thơ quên đời phiền não
Say…

Hạnh phúc tôi là được gần mẹ cha cuối tháng
Ngùi ngùi thân sinh lặng lẽ cuộc già
Hoa cỏ làm vui, xóm làng bầu bạn
Thương…

Hạnh phúc tôi là được bên em café cuối tuần
Tay âu yếm tay, mắt say đắm mắt
Lòng rưng lòng nhìn tóc nhau chớm bạc
Yêu…

Hạnh phúc tôi là được sum vầy mâm cơm cuối ngày
Con gái bên ba, con trai phía mẹ
Mươi năm nữa biết đời còn có thể…
Mong…
(05/01/2015)





5 tháng 1, 2015

Đoang Hồ - Tôn sùng em khai phá trường phái yêu, là thân kiếp này thành tâm vật mẫu, là tôi mặc định khuôn tranh mang hình hài thánh dấu, tự đóng đinh mình và treo lên…




TRỪU TƯỢNG
Đoang Hồ

Em hiện ra như một nàng họa sỹ đa tình
từ căn phòng vuông vức ấy
tôi dát mỏng và tự căng hồn mình lên khung vải
đợi chờ ân ái thăng hoa

Từng đường tay đan qua
em xới tung những nhói đau trừu tượng
những xúc cảm dọc ngang không đợi ngày ảo tưởng
tôi mơ hồ sờ soạng những hình nét chấm phá trong đêm

3 tháng 1, 2015

Đoang Hồ - Sống hoài ngõ ấm tay quen. Đêm nay thấy lòng chớm lạnh...




LẠNH
Đoang Hồ

Trời se một chút lạnh
Da thịt dường giá buốt
Người se một chút giận
Con tim dường đau nhói

Thời tiết vốn thất thường
Trong mưa còn lắm nắng
Người rất đỗi thất thường
Bão giông trong thinh lặng

Đừng chống chế cho mình
Khi tầng ozon yêu thương dần mỏng
Khi vắt kiệt tình nhau như rừng xanh buộc thành vùng trống
Trách sao lũ lụt tràn về...