5 tháng 10, 2014

Đoang Hồ - Chỉ xin một bữa dốc bầu cùng say. Cúi xin trời đất an bài...




TRI ÂM
Đoang Hồ
(tặng Ngọc Châu và Minh Huề)

Gì bằng hai tiếng tri âm
Tay nâng chén rượu lòng thầm gọi nhau
Dẫu đời còn lắm bể dâu
Chỉ xin một bữa dốc bầu cùng say
Cúi xin trời đất an bài...
(03/10/2014)





2 tháng 10, 2014

Đoang Hồ - Đến đêm iĐó nằm kề. Tình đời đỏ thế iChê chỗ nào...




AI
Đoang Hồ

Cả ngày mò mẫm iPhone
Chiều ôm iPad mõi mòn mân mê
Đến đêm iĐó nằm kề
Tình đời đỏ thế iChê chỗ nào...
(02/10/2014)





1 tháng 10, 2014

Đoang Hồ - Em nghiêng dáng liễu. Cho người mộng mơ…




DÁNG LIỄU
Đoang Hồ

Nụ cười cách điệu
Tóc chảy đôi bờ
Em nghiêng dáng liễu
Cho người mộng mơ…
(01/10/2014)





30 tháng 9, 2014

Đoang Hồ - Đôi đũa bếp với mọi người có thể chỉ là đồ vật bình thường nhưng với tôi nó thực sự là báu vật...






ĐÔI ĐŨA BẾP
Đoang Hồ

Hôm về quê, sẵn dịp bác tôi dọn dẹp đồ đạc, dỡ bỏ nhà cũ để xây nhà mới, anh em tôi xúm vào phụ bác một tay. Trong mớ đồ lạc-xoong bác không nỡ vứt đi, có một đôi đũa bếp cháy xém đầu và một chiếc nồi đồng đen kịt. Thấy tôi chăm chú vò vè, săm soi hai món "báu vật", bác cười bảo cháu thích thì lấy đi.

Vài mươi năm trước, đôi đũa bếp không thể thiếu trong chái bếp thôn quê. Nhà ba mẹ tôi cũng vậy, bên cạnh dàn bếp kiềng ba chân, một cái lóng tre to khoét miệng giữa thân, trong đó giắt vài đôi đũa bếp. Cơm nước nấu bằng rơm rạ, lá dương liễu, củi to củi nhỏ,... hoặc bánh tráng nướng lửa than mà không có đũa bếp làm dụng cụ cời tro than, hỗ trợ đưa đẩy ngọn lửa thì rất bất tiện. Hơn nữa, nấu cơm bằng than củi, nhất là nấu trong nồi đồng nếu không dùng phần đầu dẹp to bè của đũa bếp xới đều đôi lần khi sôi và cạn nước, cơm sẽ khó chín đều và thơm ngon đến phần cháy vàng dưới đáy nồi.

28 tháng 9, 2014

Thủy Trần - Nhà trường chỉ dạy con 16 năm thôi, phần thời gian còn lại của cuộc đời con tự dạy con…


Lễ hội đâm trâu Tây Nguyên 


ĐÂM TRÂU
Thủy Trần

Phần thưởng cho KuMinh thi đậu vào trường chuyên Lê Hồng Phong là một chuyến du lịch Côn Đảo 4 ngày cho cả gia đình. Trong bữa cơm tối, gia đình họp bàn phân công cụ thể cho chuyến đi. Ba mẹ lo phần kinh phí, còn hai chị em KuMinh lo phần tra google, liên hệ đăng ký vé máy bay, phòng khách sạn, điều nghiên sắp xếp kín lịch tham quan trên đảo.

Chuyến đi đã mang đến cho không khí gia đình nhiều điều thú vị, bổ ích. Và một chuyện vui tôi kể ra đây làm nội dung cho tiêu đề bài viết này. Chuyện là khi vừa đặt chân xuống sân bay Côn Đảo, hai em Tây đến hỏi đường…

- “Do you know where Dam Trau in?”
- “Đâm Trâu? Óh oh, It's in Tay Nguyen”. KuMinh nhanh miệng trả lời.
- “Tay Nguyen? Where?”
- “Ah, high land, mountaints of Central area”
- “I want to swim in the sea why I want to be on the mountain?!!!!”
- “Swim in the sea? What sea?”
- “Dam Trau”
- “Đâm Trâu?”
- “Dàm Trau, Dam Tràu, Dàm Tràu...”. Hai em Tây cố gắng cong lưỡi, méo miệng để phát âm.
- “Oh, Ah, Đầm Trầu beach. Here here... Near airport”. Như chợt hiểu ra, KuMinh vừa giở bản đồ vừa chỉ chỏ như một hướng dẩn viên.
- “Thank, thank…”. Hai em Tây cười và cảm ơn ríu rít.

May quá! Cuối cùng tất cả cũng hiểu ra... Cười toét. Thế mới biết, kiến thức là vô hạn, học ở trường là một chuyện, ra lăn lộn với đời lại là chuyện khác. Các con của tôi ơi, hãy mạnh dạn, năng động học hỏi trong cuộc sống. Nhà trường chỉ dạy con 16 năm thôi, phần thời gian còn lại của cuộc đời con tự dạy con…
(Sài gòn, 22/07/2014)