18 tháng 3, 2010

Đoang Hồ - Phủ lá vàng rơi dáng em nằm...




LÃNG DU
Đoang Hồ

Ta còn phiêu bạt miền sơn cước
Phủ lá vàng rơi dáng em nằm
Trăng cũng vàng rơi theo bóng nước
Mộng hồn trinh nữ vọng xa xăm

Bờ xa cát bụi vàng đôi má
Sương khói quần tang góc thị thành
Phố núi ảo mờ khoe màu lạ
Đầy gùi thương nhớ mái đầu xanh

Mấy dốc mấy đèo leo miền cao
Cái tình cái nghĩa những đêm nao
Chân đã về xuôi lòng ở lại
Lưu luyến tình ai suối lệ trào
(03/2010)





3 tháng 1, 2010

Đoang Hồ - Chén rượu cuộc cờ con nhớ Cậu. Ngàn năm cát bụi nỗi niềm thương...




NHỚ CẬU
Đoang Hồ
(giỗ Cậu 19/11 al)

Con về dâng Cậu chút trầm hương
Hồn Cậu nơi xa có tỏ tường
Binh pháo chinh nhân buồn thế cuộc
Ngựa xe viễn xứ nhớ quê hương
Sống thời lên xuống dăm ba nước
Chết cũng dọc ngang một đỗi đường
Chén rượu cuộc cờ con nhớ Cậu
Ngàn năm cát bụi nỗi niềm thương
(03/01/2010 – 19/11 Kỷ Sửu)





1 tháng 1, 2010

Đoang Hồ - Vẫn biết lòng anh sa mạc trắng. Mà suốt một đời luôn khát em...



Thủy ơi, em là Nước. Nước chảy đá mòn. Trái tim anh dẫu là đá rồi cũng sẽ bị bào mòn bởi hấp lực tình yêu của em. Đời anh là sỏi đá khô khan, lòng anh là mênh mông sa mạc trắng. Sa mạc nào không luôn cần nước. Đời anh nào không luôn cần em, khát em…





THỦY
Đoang Hồ
(mừng sinh nhật vợ tôi 10/12)

Trái tim anh thuở nào như đá
Và gặp em đá ấy đã mòn
Bao năm ân ái dường chưa đã
Bạc đầu ngoảnh lại tình vẫn son

Ta nép hiên đời, nép vào nhau
Đường dài đôi lúc biết về đâu
Con trẻ như cây mùa chóng lớn
Lòng ta nhiều dạo cũng nát nhàu

Tình mãi là tình như ngày xưa
Duyên phận trăm năm cứ mong thừa
Cát bụi biển đời hoen khóe mắt
Buồn vui rồi cũng đến như mùa

Vẫn mong đồi gió vuốt ve mềm
Vẫn đợi ngàn sao âu yếm đêm
Vẫn biết lòng anh sa mạc trắng
Mà suốt một đời luôn khát em...
(12/2009)





Đoang Hồ - Dạo xa em, hồn ta chao mãi sóng. Cơn khát tình quằn quại đã bao mùa...




ĐỘC CA
Đoang Hồ

Miền đất ấy ru hồn em đầy mộng!
Còn mơ gì, vô vọng bến bờ xưa?
Dạo xa em, hồn ta chao mãi sóng!
Cơn khát tình quằn quại đã bao mùa!

Bến hoàng hôn lặng lẽ kẻ đa tình
Bờ thương nhớ tương tư người cách biệt
Chốn nhân gian nặng nỗi niềm da diết
Lời ru buồn theo mây gió mông mênh…

Tấm lòng xưa giờ tàn tạ, úa vàng
Duyên tình cũ cũng nhuốm màu hư thực
Người xa vắng nhạt nhòa trong tiềm thức
Giấc mơ đêm lạc lối bến hoang đàng
(04/2009)






Đoang Hồ - Nhiều năm tháng quẩn quanh miền phố thị. Ta đã quên ta còn Mẹ trên đời...



mẹ là Mẹ
ĐOANG HỒ
(mừng Mẹ tôi qua cơn ‘thập tử nhất sinh’.
Tạ ơn Chúa. Tạ ơn Đời)

mẹ là Mẹ nên ta thường nũng nịu
Sóng sánh hồn thơ tiếng Mẹ ru hời
mẹ là Mẹ nên lòng luôn nặng trĩu
Những âu lo con trẻ vấp chân đời

Nhiều năm tháng quẩn quanh miền phố thị
Ta đã quên ta còn Mẹ trên đời
Mẹ ta giờ mắt đã phai màu gió
Mẹ ta giờ tóc đã bạc hơn vôi

Chợt nhận ra ta thương Mẹ vô cùng
Ta cố níu dòng thời gian chậm lại
Đêm từng đêm nghe lệ lòng tuôn chảy
Ta giật mình Mẹ ta có còn không?
(Mother’s Day 12/05/2008)